Bóng đá Việt Nam Đội tuyển trẻ

Những giọt nước mắt giấu kín và hành trình trưởng thành của sao trẻ Lê Phát

Ánh Dương

Những giọt nước mắt giấu kín đánh dấu hành trình trưởng thành của Lê Phát, từ cầu thủ trẻ rời quê theo mẹ ra Hà Nội tập luyện đến khi ghi dấu ấn trong màu áo U23 Việt Nam tại VCK U23 châu Á 2026.

Lê Phát hiện là cầu thủ trẻ nhất của U23 Việt Nam tham dự VCK U23 châu Á 2026. Trưởng thành từ lò đào tạo trẻ PVF và đang khoác áo CLB Ninh Bình, tiền đạo sinh năm 2007 đang từng bước khẳng định mình trên con đường bóng đá chuyên nghiệp.

Trưởng thành từ lò đào tạo PVF, Lê Phát từng bước khẳng định mình trong màu áo U23 Việt Nam. Ảnh: AFC

Phía sau hành trình gần 10 năm theo đuổi bóng đá của cầu thủ trẻ là sự đồng hành của cô Lê Thị Mỹ Linh - người mẹ chấp nhận rời quê, rời nương rẫy và chắt chiu từng đồng để theo con ra Hà Nội nuôi dưỡng giấc mơ sân cỏ.

Quyết định rời quê để đưa con trai theo đuổi giấc mơ bóng đá

Chia sẻ với phóng viên Bóng đá & Đời sống, cô Linh cho biết niềm đam mê bóng đá của Lê Phát được hình thành từ rất sớm và chính mong muốn theo đuổi trái bóng tròn của con trai là động lực để gia đình đưa em bước vào con đường cầu thủ chuyên nghiệp. “Từ nhỏ, Phát thường xuyên xem các chương trình về cầu thủ nhí trên truyền hình và tỏ ra rất thích thú. Con không thích đồ chơi gì cả, chỉ thích bóng đá thôi, lúc nào cũng nói muốn được đi đá bóng”, cô Linh kể.

Lê Phát sớm bộc lộ niềm đam mê bóng đá. Ảnh: FBNV

Nhận thấy con trai thực sự có đam mê, cô Linh bắt đầu tìm hiểu các trung tâm đào tạo bóng đá trẻ. Khi Phát học lớp 3, cô từng đưa con tới Học viện Hoàng Anh Gia Lai để hỏi về việc tuyển sinh. Tuy nhiên, phía học viện cho biết cầu thủ phải học hết lớp 5 mới đủ điều kiện. “Phát nghe vậy thì nói với tôi là đợi tới lớp 5 lâu quá”, cô Linh nhớ lại.

Không muốn con bỏ lỡ cơ hội, cô tiếp tục tìm hiểu những địa chỉ khác. Đến năm Phát học lớp 4, cô Linh thấy thông báo tuyển sinh của PVF và quyết định đưa con ra Hà Nội thử sức, mở ra bước ngoặt quan trọng trong hành trình theo đuổi bóng đá chuyên nghiệp của Lê Phát.

Lê Phát trường thành từ lò đào tạo Bóng đá trẻ PVF.

Khi Lê Phát ra Hà Nội tập luyện, cô Linh có quãng thời gian gần ba tháng thường xuyên di chuyển giữa Lâm Đồng (Đắk Nông cũ), Hà Nội rồi Hưng Yên để ở bên con. Có lúc cô ở lại vài ngày, có lúc vài tuần rồi lại quay về, cứ thế đi về liên tục. “Thời gian đầu tôi chỉ ở được vài ngày rồi phải về. Có đêm cuối trước lúc về, hai mẹ con ôm nhau khóc. Sau này quen dần, cứ đi đi về về hoài”, cô Linh chia sẻ.

Khó khăn lớn nhất không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là chuyện xoay xở kinh tế. “Ở ngoài đó, tiền bạc cũng vất vả lắm. Có bao nhiêu thì cố lo cho con, còn mình thì sao cũng được”, người mẹ tâm sự.

Mẹ Lê Phát chấp nhận rời quê Đắk Nông, đồng hành cùng con trong những ngày đầu theo đuổi bóng đá tại Hà Nội.

Trong quãng thời gian đồng hành cùng con ở Hà Nội, kỷ niệm khiến cô Linh nhớ nhất là những lần đón con đi tập về. “Có hôm tôi chạy xe máy từ Bắc Từ Liêm qua trung tâm đón Phát, rồi chở thêm bạn nó về nhà người quen. Đi từ chiều mà lạc đường nên tới tối mới về tới nơi. Giờ nhắc lại hai mẹ con vẫn cười hoài”.

Những giọt nước mắt giấu kín và hành trình trưởng thành của Lê Phát

Theo cô Linh, Lê Phát là người sống rất tình cảm, từ nhỏ đã quấn quýt gia đình. “Trong nhà ai cũng thương nó. Nó chiều em lắm, từ bé tới giờ chưa bao giờ bỏ bê anh em”.

Khi trúng tuyển vào PVF và chính thức xa nhà, Lê Phát từng trải qua những ngày đầu đầy nước mắt. “Đêm cuối trước khi tôi về, nó khóc. Hai mẹ con ôm nhau cùng khóc. Dù vậy, trước mặt mọi người, con luôn tỏ ra mạnh mẽ. Bạn bè nói chưa bao giờ thấy nó khóc. Tôi biết con có khóc nên tôi hỏi, con nói vào buổi lên giường, nó chùm chăn khóc một mình, không cho ai biết”, cô Linh chia sẻ.

Trước mặt bạn bè thì sao trẻ Lê Phát luôn tỏ ra rất mạnh mẽ.

Ngay cả khi gặp chấn thương nặng, một giai đoạn rất khó khăn trong sự nghiệp thì Lê Phát vẫn không bỏ tập. “Có lần gãy chân nhưng Phát vẫn chống nạng ra sân ngồi xem các bạn tập luyện. Thấy vậy, các thầy thương quá còn cõng con ra ngoài. Trời lạnh, người mệt vì ốm sốt nhưng con vẫn nhất quyết ra sân, không chịu nằm trong phòng”, cô Linh kể.

Chấn thương từng khiến Lê Phát phải tạm dừng thi đấu, nhưng không thể làm gián đoạn khát khao sân cỏ của tiền đạo trẻ.

Từ cậu bé mê bóng đến bàn thắng cho U23 Việt Nam

Về chuyên môn, sự nghiệp của Lê Phát thăng tiến nhanh chóng. Năm 2023, anh được CLB Deinze (Bỉ) mời sang tập luyện trong vòng ba tháng, có cơ hội cọ xát môi trường bóng đá châu Âu khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau đó, Lê Phát góp mặt trong đội hình U17 Việt Nam vượt qua vòng loại và dự vòng chung kết U17 châu Á, trước khi được đôn lên đội Trẻ PVF tham dự giải hạng Nhì Quốc gia. Ở tuổi 18, tiền đạo này cũng theo học chuyên ngành bóng đá tại Đại học Thể dục Thể thao Bắc Ninh, song song với sự nghiệp thi đấu.

Bộ sưu tập huy chương là thành quả cho nhiều năm nỗ lực của tiền đạo sinh năm 2007.

Tại SEA Games 33 tổ chức ở Thái Lan, Nguyễn Lê Phát là cầu thủ nhỏ tuổi nhất trong đội hình U23 Việt Nam. Ban đầu, anh chỉ nằm trong danh sách dự bị. Tuy nhiên, chấn thương của tiền đạo Bùi Vĩ Hào đã mở ra cơ hội để Phát được thể hiện bản thân.

Tại VCK U23 châu Á, trong trận tứ kết gặp U23 UAE tối 16/1, Nguyễn Lê Phát ghi bàn mở tỷ số cho U23 Việt Nam sau pha kiến tạo của Nguyễn Đình Bắc, góp phần quan trọng vào chiến thắng kịch tính 3-2 của thầy trò HLV Kim Sang-sik. “Vui lắm, hãnh diện lắm. Trước đó mấy trận chưa ghi bàn, tôi chỉ động viên con là ‘cố gắng, bàn thắng sắp tới rồi’. Rồi con ghi bàn thật”, cô Linh xúc động chia sẻ.

"Em út" của U23 Việt Nam có bàn thắng đầu tiên ở VCK U23 châu Á vào lưới UAE. Ảnh: AFC

Ngay sau trận đấu, Lê Phát gọi điện về cho mẹ. “Hai mẹ con chỉ cười với nhau thôi, chưa nói gì cũng cười”. Trước những biệt danh người hâm mộ ưu ái dành cho con trai như “Mbappé Việt Nam”, cô Linh cho biết Phát vẫn rất giản dị: “Nó nói người ta gọi sao thì gọi, chứ con vẫn là Lê Phát của má thôi”.

Trước trận bán kết sắp tới của U23 Việt Nam đối đầu U23 Trung Quốc, cô Linh gửi lời chúc tới toàn đội U23 Việt Nam: “Chúc cả đội đoàn kết, tự tin, may mắn và chiến đấu hết mình”. Riêng với con trai, người mẹ chỉ dặn dò: “Nếu được ra sân thì cứ tự tin, thi đấu thật tốt, còn ghi được bàn thì càng vui”.